“Thiết yếu” là từ khóa nặng ký nhất trong cuộc chiến chống Covid-19 ở Việt Nam. Nó cho thấy sự khác biệt trong cách thức chống dịch giữa Việt Nam với phần còn lại của thế giới. Không quốc gia nào có giải pháp hoàn toàn giống nhau trong cuộc chiến Covid-19 nhưng không quốc gia nào đẩy người nghèo đến tử lộ bằng hàng rào phong tỏa với hai chữ “thiết yếu”. Trong các bài trước đây, tôi nhiều lần viết rằng một khi xảy ra biến cố nghiêm trọng thì người nghèo khổ tận cùng là nạn nhân…
Author: phapuyen
Hình ảnh đoàn người bồng bế nhau đi bằng xe máy, theo báo chí trong nước là lên đến hàng ngàn, di chuyển từ Sài Gòn tỏa đi nhiều hướng, chạy về quê nhà trong lúc dịch bệnh và lệnh phong tỏa ngặt nghèo này, đang làm nhói tim không biết bao người. Có người đi đến 800 cây số để về miền Trung, và có người đi gần gấp đôi như vậy để đến Nghệ An. Và còn rất nhiều đích đến nữa. Ngoài những nhóm xe máy, người ta còn thấy cả những gia đình đi bằng xe…
Mùa hè năm 1991, mấy anh em sinh viên rủ nhau đi bụi, có nghĩa mỗi người đeo một ba lô, trong đó có vài bộ quần áo, cái túi ngủ, một ít tiền, mua vé xe lửa lên đường đi lang thang ở châu Âu. Điểm đến đầu tiên là Pesaro rồi đi Rimini. Hai thành phố biển nổi tiếng về du lịch của Ý. Ban ngày, anh em đi thăm thú trong thành phố, mua đồ ăn ở phố qua bữa, tối đến ra bãi biển mà ngủ. Đêm đầu tiên đi bụi thấy rất vui, vì anh…
Những năm 1930 có những cuộc “bút chiến” quyết liệt, hấp dẫn nhưng đầy tri thức, mang đậm màu sắc học thuật, có nặng lời với nhau nhưng có lý có lẽ có lập trường và cùng hướng về mục đích phát triển cái sự học chung của nước nhà. Như cuộc bút chiến khốc liệt và thú vị những năm 1928 (từ cột mốc cụ Phan Khôi cho in bài thơ mới – Tình già và có ý chê bai Thơ cũ là sến súa, hết thời) cho đến tận những năm 1936 giữa hai phái Thơ mới-Thơ cũ…
Những rộn ràng họp hội mấy giờ trước đã lắng xuống. Tiếng nói, giọng cười ai đó, đã tan vào hư không. Người thân, người sơ, từng gặp, chưa từng gặp, nhìn nhau chào mừng, nói đôi câu, rồi cuối cùng cũng vẫy tay tạm biệt, chia xa. Không còn ai. Trăng khuya soi rạng vườn sau. Những cánh hồng từ các bồn hoa vươn dậy như được tắm gội dưới ánh sáng dìu dịu, tịnh yên. Một mình ngắm hoa dưới trăng. Một mình ngắm trăng trên hoa. Bất chợt, trong một thoáng nhìn mờ ảo, ánh trăng như…
CHIẾC LƯ HƯƠNG CỦA ĐỨC THÁNH TRẦN Chiếc lư hương bị dời đi khỏi tượng đài Đức Thánh Trần từ ngày 17/2/2019. Cũng ngần ấy thời gian, nhiều sóng gió xảy ra với thành phố HCM, khiến người ta càng dồn sự chú ý vào chiếc lư kia. Nhiều chiếc ghế quan trọng bất ngờ bị rời đi như chiếc lư kia vậy. Ngay từ khi chiếc lư hương bị chuyển đi dân chúng Sài Gòn đã không ngớt phản ứng, dù một số nhà văn hoá, khoa học cố gắng giải thích tượng đài không phải chỗ thờ cúng…
Lời phát biểu trong đêm thắp nến cầu nguyện cho quê hương Việt Nam tại San Jose, CA Cung kính ngưỡng bái bạch Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni Kính thưa Quý Cô, Chú, Bác, Quý Đồng Hương, Đồng Bào cùng Quý Anh Chị Em Huynh Trưởng, Đoàn Viên Gia Đình Phật Tử các cấp: Chúng con xin được phép đại diện cho tiếng nói trẻ của Tổ Chức Áo Lam tại Hoa Kỳ, có những lời xin được thưa như sau: Nhìn về phía Tây, bên kia bờ Thái Bình, có một mảnh đất hình cong chữ S, nơi…
Hôm nay, chúng tôi hẹn nhau đi ăn cơm chay vì đang là ngày 14 Âm lịch. Nhưng cuối cùng, chúng tôi không vào các nhà hàng bán đồ chay trong vùng hay đi đâu xa mà cùng mang đồ ăn, trái cây đến thăm một người anh em huynh trưởng Gia đình Phật tử Việt Nam tại Hoa Kỳ đang lâm trọng bệnh: Huynh trưởng Quảng Quý Huỳnh Kim Lân (HKL). Tôi và anh Bạch Xuân Khỏe đến thăm anh Quảng Quý Huỳnh Kim Lân khi nghe tin bệnh tình anh đã đến giai đoạn cuối, khó lòng qua…
QUẬN CAM (VB) — Nhà văn Hoàng Mai Đạt hôm Thứ Tư 25/7/2018 đã khởi sự phát hành Tinh Tấn Magazine, một tạp chí chuyên về văn hóa, sinh hoạt Phật giáo. Nhà văn Hoàng Mai Đạt –cũng là Chủ Bút Nhật Báo Viễn Đông — cho biết số báo ra mắt đã mất nhiều tháng mới làm xong, nhưng hy vọng tương lai sẽ được chư tôn đức Tăng Ni và quý cư sĩ hỗ trợ để thuận lợi cho việc hoằng pháp. Số ra mắt Tinh Tấn Magazine in trên giấy láng, nhiều màu, dày 90 trang, khổ…
Khi còn hay qua làm việc ở Ấn, khi rảnh tôi thường xách máy hình đi quanh phố để ghi lại đời sống của người địa phương. Khi mỏi chân, tôi ghé mấy quán café góc đường tán gẫu với khách. Một lần, tôi đi vòng vòng như thế khá xa và đi lạc. Trong trường hợp đó, tôi chỉ cần bước lên taxi hay gọi về văn phòng nhờ tài xế chạy đến đón là xong, nhưng tôi không làm. Tôi ra một trò chơi với chính mình, thắng nếu cố gắng tìm cho ra đường về và thua…
