Lời thưa: Dễ thường, chúng ta bị rơi vào hoàn cảnh hỗn loạn, vì những thông tin hỗn độn vốn mang tính cách “định hướng”. Trồng cây xanh, không phải là cách mà những chính trị gia Việt Nam tuyên truyền nhằm bao biện tình trạng thất thoát, bào mòn nguyên sinh do ở chính tầng lớp lãnh đạo quốc gia, hợp đồng với những ông chủ giàu sụ có khi ngoài tầm lãnh thổ, nhằm thu hoạch những quyền lợi kinh tế béo bở cho riêng mình. Bảo vệ môi sinh ngày nay nói chung, và bảo vệ rừng nói riêng…
Author: phapuyen
Sự phát-triển của đất nước trước hết phải là sự phát-triển của con người. Con người phá đất để mưu sinh. Đồng thời, lại sáng tạo ra những phong-cảnh cho hợp với sự sống của mình, lâu dần xây dựng nên một mĩ-quan riêng. Đó là cốt-tủy của văn-hóa. Tất cả phong-cảnh của cõi sống là văn-hóa. Tất cả các sinh-hoạt của con người, mục-đích là sinh-lí, nhưng hình-thức là văn-hóa. Trong những nghìn năm sống trên đất nước Việt-Nam, máu, mồ-hôi và xương thịt đã thấm nhập vào đất và vào nước, biến thành vẻ đẹp Việt-Nam, tình người…
Sau gần hai thế kỷ thực hiện cuộc cách mạng kỹ nghệ lần thứ nhất, từ khoảng 1760 đến giữa thế kỷ 19, với sự ra đời của máy chạy bằng hơi nước, các nước Âu-Mỹ đã nhanh chóng trở nên hùng mạnh và thịnh vượng vượt bực. Cuối thế kỷ 19, điện năng được chế tạo và sử dụng trong công nghiệp, đưa các nước Âu châu vào giai đoạn công nghiệp hóa lần thứ hai. Với lực lượng hải quân trang bị vũ khí mạnh cùng với các đội thương thuyền lớn vượt đại dương mang hàng hóa…
ĐỨNG VỮNG NGÀN NĂM Nhờ Đâu Nước Việt Vẫn Còn Sau Một Ngàn Năm Bắc Thuộc? Tác giả: Ngô Nhân Dụng Người Việt xuất bản, ấn bản thứ nhất, 2013 Lotus Media xuất bản ấn bản thứ nhì, có hiệu đính, 2021 Bìa và trình bầy: Uyên Nguyên © Đỗ Quý Toàn, 2013, 2021 Liên lạc Lotus Media TÂM THƯỜNG ĐỊNH: 916.607.4066 email: tamthuogdinh NGUYÊN KHÔNG: 0903660911 email: nguyenkhonglm@gmail.com Đọc ‘Đứng vững ngàn năm’ của Ngô Nhân Dụng Nguyễn Hưng Quốc Tôi được Ngô Nhân Dụng tặng cuốn Đứng vững ngàn năm: Nhờ đâu nước Việt vẫn còn sau ngàn…
Trong khi Hàn Quốc phải hứng chịu nhiều đợt đại dịch COVID-19, hệ thống y tế công cộng của nước này đã có thể chống lại các đợt bùng phát một cách hiệu quả, hạn chế sự lây lan và kéo dài của chúng. Một phần, điều này được quản lý thông qua các hạn chế về du lịch quốc tế, đóng cửa trường học, đình chỉ có mục tiêu các cuộc tụ tập công cộng và đóng cửa các địa điểm giải trí công cộng. Tuy nhiên, trọng tâm chính của cách tiếp cận của Hàn Quốc là một…
Có câu chuyện kể rằng, ngày tam phục – mùa mà cái nóng oi bức nhất trong năm, cả vườn cỏ của thiền viện đã trở thành một thảm cỏ khô vàng. “Phát dọn cho sạch sẽ đám cỏ này đi, thế này thì thật là khó coi quá!” Chú tiểu nói. “Đợi trời mát đã.” Sư phụ vẫy vẫy tay, “Tùy thời”. Trung Thu, Sư phụ lại mua về một bao hạt cỏ giống, gọi chú tiểu đem bao hạt giống này đi gieo. Gió mùa Thu trỗi lên và cuốn đi những hạt giống vừa gieo. “Không xong…
Đứng bên ngoài khung cổng sắt đã khóa kỹ, Nghi nép vào hàng dậu được kết bằng cây dâm bụt, nhìn vào bóng tối yên lặng đang bao trùm cả tu viện. Đây không phải là lần đầu tiên chú về trễ, và cũng không phải là người duy nhất về trễ như vậy. Các chú ranh mắt, hoặc vô tình hoặc cố ý, và bằng cách nào đó, đã làm cho một chấn song của cửa sắt gãy hết một đầu, chỉ cần kéo nhẹ qua là lách mình vào lọt. Rồi sau đó nắn lại, cánh cửa sắt…
Nhà thơ Rumi viết: “Một cái nhìn sâu thẳm vào nội tâm sẽ làm phát khởi một nỗi đau lớn, nhưng nỗi đau ấy sẽ giúp ta bước ra được phía sau tấm màn che.” Mỗi khi chúng ta nhớ lại những việc nào mình đã làm gây khổ cho kẻ khác, ngay trong giây phút ấy, ta sẽ kinh nghiệm một nỗi đau. Và nỗi đau đó có thể trở thành một phương tiện giúp ta chuyển hóa. Khi ta có thể “bước ra được phía sau tấm màn che” của vọng tưởng, ta sẽ không còn cho mình là “xấu…
Hầu hết chúng ta đang đi tìm gì? Mỗi người trong chúng ta muốn được gì? Nhất là giữa thời thế tao loạn này, mọi người đều muốn tìm một thứ an bình nào đó, một thứ hạnh phúc nào đó, nơi trú ẩn nào đó, vì thế chúng ta cần phải tìm cho ra chúng ta muốn tìm kiếm gì trên cuộc đời này, điều ấy dĩ nhiên là vô cùng quan trọng, phải thế không? Chúng ta cần phải biết đang đi tìm cái gì, chúng ta đang cố gắng khám phá ra điều gì. Có lẽ hầu hết tất cả chúng ta đều đang đi tìm kiếm thứ hạnh phúc nào đó, một thứ thanh bình nào đó; trong một thế giới hỗn loạn, xáo trộn, đầy chiến tranh phân ly, phân tán, tất cả chúng ta đều cần có một nơi…
Ở Làng Mai, cách đây khoảng ba mươi năm, tôi có trồng ba cây tùng tuyết. Bây giờ chúng rất cao lớn, xinh đẹp và tươi mát. Mỗi khi đi thiền hành, tôi thường dừng lại trước mỗi cây và xá chào. Điều đó làm tôi rất hạnh phúc. Tôi áp má vào vỏ cây, ngửi mùi hương của cây rồi nhìn lên những tàng lá xinh đẹp, cảm nhận sức mạnh và sự tươi mát của cây. Tôi thở vào, thở ra thật sâu và thấy rất dễ chịu. Vì vậy, thỉnh thoảng tôi dừng lại đó khá lâu,…
